6 năm

1 buổi chiều cuối thu Canada, con chỉ định ngủ trưa 1 lát. Rồi lúc nào ko hay con mơ thấy cả bố và mẹ đang ở đây với con rồi. Bố mẹ biết cả đi xe buýt nữa, đi khoẻ hơn con nữa. Nhận ra là bố, con biết con đang mơ, con chưa muốn tỉnh. Con ôm bố thật lâu, lâu hơn, áp má vào má bố, bố để râu nữa. Sao mà thật thế. Lần đầu tiên trong mơ bố nói chuyện với con, dặn dò con nhiều thế, lâu lắm rồi con mới được nghe lại giọng bố. Con rong ruổi theo chân bố, rồi con nhận ra bố ko ở đó nữa... con biết con đang mơ, con không thất vọng. Chỉ là sao mọi thứ vẫn thật đến thế, gần đến thế, sau bao nhiêu năm, và con đã đi xa lắm rồi, và bố mẹ vẫn ở bên... Con biết con không một mình

Comments

Popular posts from this blog