Hy vọng

16/9/2011.


Chẳng có gì trong đầu.

Hôm nay là một ngày giữa thu nắng đẹp, còn đầy tiếng nhạc từ đĩa CD người ta tặng Bố từ buổi ký tặng giao lưu văn hóa, chính nhờ tiếng nhạc mình mới dậy chuẩn bị đi làm, không quên nói với Bố là nhạc rất hay.

Âm nhạc có khả năng gắn kết. Đúng thật.



Bố đang ốm, Bố đang chờ kết quả kiểm tra sinh thiết hạ họng. Mình lo nhất là tâm trạng của Bố bây giờ. "Bố sẽ ổn thôi", đấy là điều mình muốn nói... nhưng không thể, mình không phải người ốm mà thực sự biết cảm giác của nó chết tiệt thế nào.



Mình sợ, không biết nên nghĩ gì nữa. Vậy nên mình quyết định không nghĩ gì cả. Chờ đợi thật đáng chán và khó chịu.



Tất cả những gì mình có lúc này là HY VỌNG, khả quan..

Comments

Popular posts from this blog